Phân tích nhân vật Phùng (hay, ngắn gọn)



Phân tích nhân vật Phùng trong truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

Phân tích nhân vật Phùng (hay, ngắn gọn)

Quảng cáo

Bài giảng: Chiếc thuyền ngoài xa - Cô Thúy Nhàn (Giáo viên VietJack)

Phân tích nhân vật Phùng - mẫu 1

    Chiếc thuyền ngoài xa – một trong những tác phẩm xuất sắc nhất của nhà văn Nguyễn Minh Châu. Tác phẩm cho thấy sự đổi mới trong nội dung sáng tác của ông. Không còn đi vào những anh hùng đậm khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn mà thay vào đó là cuộc sống của những còn người bình thường, đi sâu vào thế sự đời tư. Nhân vật người đàn bà hàng chài là nhân vật đặc sắc, gửi gắm những quan niệm nhân sinh của tác giả.

    Hình ảnh người đàn bà hàng chài trên bờ biển được giới thiệu chạc bốn mươi tuổi, cao lớn, thô kệch, rỗ mặt và trên khuôn mặt lộ rõ sự mệt mỏi, tái ngắt. Chị mặc một tấm áo bạc phếch, rách rưới, nửa thân dưới ướt sũng những nước. Dù bị đánh đập dã man song chị không hề phản ứng, không một tiếng kêu, không một sự trống trả. Chị cam chịu, nhẫn nhục đến mức người đọc phải bất bình. Ngày từ đầu tác phẩm tác giả đã tạo ấn tượng cho người đọc về một người đàn bà xấu xí, quê kệch cuộc sống lam lũ, vất vả và tính cách cam chịu đến khó hiểu. Bề ngoài không một chút phản ứng khi bị chồng đánh, nhưng chị lại ngồi thụp xuống, khóc và van xin thằng Phác khi nó giằng lấy chiếc thắt lưng từ tay người cha. Với chi tiết nhỏ này tác giả đã cho thấy người đàn bà này không hề đơn giản là người lạc hậu, quê kệch mà còn là người có nội tâm mâu thuẫn, phức tạp.

Quảng cáo

    Nếu hình ảnh người đàn bà trên biển quê kệch cam chịu thì khi đến tòa án lại là một người phụ nữ khác hẳn. người đàn bà đến tòa án với dáng vẻ lung túng, sợ sệt, tất cả hành động đều toát lên sự quê kệch, sợ hãi. Bước vào phòng, người đàn bà tìm vào góc phòng để ngồi, phải đến lần thứ hai sau lời mời của Đẩu, người đàn bà mới dám rón rén ngồi vào mép ghế, cố gắng thu mình lại. Ngôn ngữ của người đàn bà hết sức ngập ngừng, lúng túng, điều đó càng tô đậm hơn sự e dè, sợ hãi ở chị.

    Sự ngập ngừng kia chỉ là vẻ bề ngoài, sau khi lấy lại được bình tĩnh, hiểu được bản chất người đối thoại với mình, người đàn bà đã có sự thay đổi nhanh chóng, ngày càng tỏ ra sắc sảo. Trước hết là sự thay đổi về ngôn ngữ, Nếu như ban đầu xưng “con” tỏ thái độ tôn kính, nhúng nhường, thì sau đó đổi cách xưng hô: “Chị cảm ơn các chú”, khi nghe Đẩu nói: “chủ trương nguyên tắc của chúng tôi là kêu gọi hòa thuận” khiến người đàn bà hiểu ra rằng, những kẻ đại diện cho pháp luật kia cũng chỉ là những kẻ hời hợi, nắm được cái vỏ mà không nắm được bản chất bên trong. Bởi vậy, sự sợ hãi, lũng túng đã mất, người đàn bà lấy lại bình tĩnh, trong cách xưng hô đã đặt mình ngang ngang với một vị chánh án và một nhân chứng. Sự thay đổi ấy cho thấy, người đàn bà có khả năng thích ứng nhanh với hoàn cảnh, là người phụ nữ chủ động, sắc sảo.

    Không chỉ thay đổi về ngôn ngữ mà còn có sự đổi ngôi kì lạ: người đàn bà hàng chài vốn đến để nghe giáo huấn, thì nay bà trở thành người phân tích, giảng giải; còn Phùng và Đẩu vốn là người đại diện cho pháp luật lại trở thành những kẻ ngây ngô, hời hợt trước lí lẽ sắc sảo của người phụ nữ kia. Bằng sự chủ động, kiên quyết lại cũng rất mềm mỏng người đàn bà đã đưa ra một loạt lí lẽ để Đẩu và Phùng hiểu vì sao bà không thể bỏ chồng. Trước hết là do, bà là người phụ nữ xấu xí, cơ hội có gia đình và có con là điều không tưởng, bởi vậy, khi có người đàn ông chấp nhận lấy và sinh con cùng bà, đó là hạnh phúc quý giá người đàn bà không thể đánh mất. Không chỉ vậy, bà còn ý thức được lỗi ở chính mình, khi đẻ quá nhiều khiến cuộc sống càng cơ cực, chật vật hơn. Và sau khi phân tích hoàn cảnh riêng, người đàn bà phân tích hoàn cảnh chung: Thực tế cuộc sống không ổn định như trên đất liền mà phải đối mặt với phong ba bão táp, biển động, sóng lớn, bởi vậy rất cần có một người đàn ông chèo chống cho gia đình. Nhưng lí do quan trọng nhất chính là tình yêu thương bao la bà dành cho những đứa con. Bà chấp nhận hi sinh hạnh phúc cá nhân, chấp nhận để chồng đánh đập tàn nhẫn cốt để đàn con gần chục đứa của bà được sống, được ăn no mà không bị chết đói. Nói đến đó “trên khuôn mặt xấu xí của mụ chợt ửng sáng lên như một nụ cười khi nghĩ đến những niềm vui nhỏ bé mà gia đình bà từng có và đặc biệt khi nghĩ đến cảnh đàn con được ăn no”. Nguyễn Minh Châu đã làm toát lên vẻ đẹp của sự bao dung, vị tha, đức hi sinh và tình mẫu tử thiêng liêng trong tâm hồn của người đàn bà có vẻ ngoài xấu xí, quê mùa. Đồng thời bà cũng có cái nhìn bao dung với chồng, dù đó là kẻ vũ phu, sẵn sàng lôi bà ra để đánh đập mỗi khi hắn thấy khổ quá. Bà vẫn bào chữa cho chồng bằng cách nhắc lại quá khứ khi chồng bà còn là người nông dân hiền lành, chất phác. Bà thấu hiểu thói vũ phu này không phải là bản chất mà là sản phẩm của khó khăn, cơ cực dồn lên vai người đàn ông.

Quảng cáo

    Vượt qua những lí do cụ thể của hoàn cảnh cá nhân, lí luận của người đàn bà đã đạt đến độ khái quát, triết lí. Bà ý thức rất rõ cái nghèo, cái khổ, lạc hậu trong cuộc sống của mình nhưng không từ bỏ nó bởi cuộc sống này tồn tại rất nhiều nghịch lí, không phải điều gì ta cũng có thể thay đổi, đôi khi người phải học cách chấp nhận và sống chung với nó.

    Bằng một loạt các lí lẽ từ cụ thể đến khái quát, từ gắn với số phận riêng, hoàn cảnh riêng đến những lí do chung cho số phận người dân miềm biển người đàn bà thuyết phục hoàn toàn Phùng và Đẩu để cho đi từ ngạc nhiên đến lặng lẽ thở dài chấn nhận và đồng tình. Người đàn bà đã cho tháy ẩn đằng sau khuôn mặt xấu xí, thô kệch, sự lam lũ, ít học là một tâm hồn sâu sắc, giàu tình yêu thương, là vốn sống là sự trải nghiệm sắc sảo, bà đã khiến cho cả Phùng và Đẩu buộc phải nhận thức lại về con người và cuộc đời.

    Bằng ngòi bút chân thực, sắc sảo Nguyễn Minh Châu đã lách sâu để khám phá những góc khuất, góc tối trong tầm hồn còn người. Người đàn bà hàng chìa hiện ra là hình ảnh đại diện cho những con người vô danh, nghèo khổ, lam lũ nhưng lại có vẻ đẹp tâm hồn đáng quý khiến họ trở nên không hề nhỏ bé mà là hiện thân của những gì đẹp đẽ nhất.

Quảng cáo

Dàn ý Phân tích nhân vật Phùng

I. Mở bài

- Giới thiệu về nhân vật Phùng và những mối quan hệ quan trọng trong "Chiếc thuyền ngoài xa".

- Phân tích nhân vật Phùng qua mối quan hệ với các nhân vật như người đàn bà, người chồng và chánh án Đẩu.

II. Thân bài

1. Phùng và người đàn bà

- Mối quan hệ của Phùng với người đàn bà bị bạo hành cho thấy anh là người có tấm lòng nhân ái và hiểu rõ sự đau khổ của người phụ nữ.

- Phùng bối rối và đau đớn khi chứng kiến sự cam chịu của người đàn bà, điều này khiến anh cảm thấy bất lực trước cuộc sống.

2. Phùng và người chồng vũ phu

- Mối quan hệ của Phùng với người chồng vũ phu thể hiện sự xung đột giữa lý tưởng nghệ thuật và thực tế bạo lực trong gia đình.

- Phùng không thể làm gì để thay đổi hành vi của người chồng, điều này khiến anh nhận thức sâu sắc hơn về sự hạn chế của nghệ thuật trong việc thay đổi con người.

3. Phùng và chánh án Đẩu

- Phùng và chánh án Đẩu đại diện cho hai cách tiếp cận khác nhau trong giải quyết vấn đề xã hội: Phùng tìm kiếm sự lý tưởng hóa qua nghệ thuật, trong khi Đẩu hướng tới giải pháp pháp lý.

- Mối quan hệ này giúp Phùng nhận ra rằng đôi khi, những giải pháp lý tưởng không phải lúc nào cũng thực tế.

III. Kết bài

- Phùng là một người nghệ sĩ nhạy cảm, luôn tìm kiếm cái đẹp nhưng cũng không thể tránh khỏi sự đối mặt với hiện thực phũ phàng.

- Mối quan hệ với các nhân vật khác trong truyện giúp Phùng nhận ra sự phức tạp và đa chiều của cuộc sống, từ đó có cái nhìn sâu sắc và trưởng thành hơn.

Phân tích nhân vật Phùng - mẫu 2

Trong tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa”, Nguyễn Minh Châu đã xây dựng nhân vật Phùng như một hình mẫu nghệ sĩ lý tưởng, luôn tìm kiếm cái đẹp trong cuộc sống và cố gắng phản ánh nó qua tác phẩm nghệ thuật của mình. Tuy nhiên, trong suốt câu chuyện, Phùng dần nhận ra rằng nghệ thuật không chỉ là cái đẹp thuần túy mà còn phải đối diện với những góc khuất của xã hội. Phùng, từ một nghệ sĩ mơ mộng, đã trở thành một người nghệ sĩ trưởng thành hơn, có cái nhìn sâu sắc hơn về mối quan hệ giữa cái đẹp nghệ thuật và thực tế đời sống.

Ngay từ đầu tác phẩm, Phùng xuất hiện như một người nghệ sĩ lý tưởng. Anh đến một vùng biển miền Trung với nhiệm vụ chụp ảnh cho bộ lịch năm mới, và nhanh chóng bắt gặp hình ảnh chiếc thuyền ngoài xa trong sương mờ. Đối với Phùng, đó là khoảnh khắc lý tưởng của cái đẹp, một cảnh tượng mà anh có thể ghi lại qua ống kính máy ảnh của mình. Bức ảnh chiếc thuyền ngoài xa là minh chứng cho lý tưởng nghệ thuật của Phùng – cái đẹp thuần túy và hoàn mỹ.

Tuy nhiên, mọi thứ bắt đầu thay đổi khi Phùng chứng kiến cảnh bạo lực gia đình. Anh thấy người đàn bà bị đánh đập dã man bởi người chồng vũ phu, và cảnh tượng này trái ngược hoàn toàn với vẻ đẹp mà Phùng đã thấy trong bức ảnh của mình. Phùng bị choáng váng và bất ngờ, anh không thể hiểu được vì sao trong một khoảnh khắc tuyệt đẹp lại ẩn chứa một thực tế đau đớn như vậy. Từ đó, Phùng bắt đầu nhận ra rằng nghệ thuật không thể tách rời khỏi đời sống và nó không phải lúc nào cũng phản ánh được những khía cạnh tăm tối của xã hội.

Phùng hiểu rằng, nghệ thuật không phải lúc nào cũng có thể mang lại sự thay đổi trong xã hội. Anh nhận thức rằng, dù có tài năng và có thể tạo ra những tác phẩm nghệ thuật đẹp, nhưng nghệ thuật không thể giải quyết được những vấn đề như bạo lực gia đình, sự áp bức trong xã hội. Nghệ sĩ không thể thay đổi thế giới chỉ qua cái nhìn lý tưởng hoá về cuộc sống, mà phải đối diện với những thực tế khó khăn, đau đớn của con người.

Phân tích nhân vật Phùng - mẫu 3

 “Chiếc thuyền ngoài xa” là một tác phẩm mở ra hành trình tự nhận thức của nhân vật Phùng – một nghệ sĩ nhiếp ảnh. Phùng ban đầu được giới thiệu là người luôn tìm kiếm cái đẹp lý tưởng qua nghệ thuật, nhưng sau những sự kiện xảy ra trong câu chuyện, anh dần nhận thức được sự phức tạp của cuộc sống và vai trò của nghệ thuật trong việc phản ánh thực tế xã hội. Hành trình tự nhận thức của Phùng là một quá trình đau đớn nhưng cũng đầy sự trưởng thành.

Khi Phùng đến vùng biển miền Trung để chụp ảnh, anh bắt gặp một cảnh đẹp tuyệt vời với chiếc thuyền ngoài xa trong làn sương sớm. Đối với Phùng, đây là khoảnh khắc lý tưởng để ghi lại vẻ đẹp của thiên nhiên qua ống kính máy ảnh. Bức ảnh này là minh chứng cho lý tưởng nghệ thuật của anh – một nghệ sĩ tìm kiếm sự hoàn mỹ trong mỗi khoảnh khắc.

Tuy nhiên, khi chứng kiến cảnh người đàn bà bị chồng đánh đập, Phùng bắt đầu thay đổi nhận thức. Anh cảm thấy choáng váng và bối rối khi thấy rằng cái đẹp mà anh đã ghi lại qua máy ảnh lại không thể phản ánh được sự thật trong cuộc sống. Người đàn bà ấy sống trong một hoàn cảnh đau khổ, nhưng lại không thể thoát ra vì cô vẫn yêu thương gia đình mình. Điều này khiến Phùng suy ngẫm về vai trò của nghệ thuật, liệu có phải chỉ đơn thuần là cái đẹp hay còn phải phản ánh những góc khuất của xã hội?

Phùng nhận ra rằng nghệ thuật không phải lúc nào cũng có thể giải quyết vấn đề trong cuộc sống. Mặc dù anh có thể chụp được những bức ảnh đẹp, nhưng nghệ thuật không thể thay đổi được cuộc sống thực tế, nơi con người phải đối mặt với bạo lực, sự nghèo đói và bất công. Qua hành trình này, Phùng hiểu rằng nghệ sĩ cần phải có cái nhìn sâu sắc hơn về đời sống và không thể đứng ngoài những vấn đề xã hội.

Cuối cùng, Phùng trưởng thành qua sự nhận thức này. Anh nhận ra rằng nghệ thuật không phải là thứ chỉ có thể mang lại cái đẹp lý tưởng, mà nghệ thuật còn phải đối diện với thực tế phũ phàng của cuộc sống. Phùng hiểu rằng, để làm nghệ thuật thật sự, người nghệ sĩ phải nhìn nhận và chấp nhận sự phức tạp, đau khổ trong xã hội.

Phân tích nhân vật Phùng - mẫu 4

Trong “Chiếc thuyền ngoài xa”, mối quan hệ giữa Phùng và các nhân vật như người đàn bà, người chồng vũ phu và chánh án Đẩu là những yếu tố quan trọng giúp làm nổi bật sự thay đổi trong nhận thức của Phùng về cuộc sống và nghệ thuật. Qua những mối quan hệ này, Phùng không chỉ thấy được sự phức tạp của xã hội mà còn phải đối diện với sự mâu thuẫn giữa lý tưởng nghệ thuật và thực tế xã hội.

Mối quan hệ giữa Phùng và người đàn bà bị bạo hành là một yếu tố quan trọng để thể hiện sự mâu thuẫn trong tâm lý của Phùng. Phùng cảm thấy xót xa khi chứng kiến cảnh người phụ nữ này bị bạo hành, nhưng anh lại không thể làm gì để thay đổi tình hình. Cảnh tượng này khiến Phùng cảm thấy bất lực và bối rối, vì anh nhận ra rằng nghệ thuật không thể thay đổi được thực tế đau đớn này.

Mối quan hệ giữa Phùng và người chồng vũ phu phản ánh sự bất lực của Phùng trong việc thay đổi hành vi của người đàn ông này. Phùng hiểu rằng, dù anh có thể ghi lại được những khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, nhưng anh không thể thay đổi được bản chất của con người. Người đàn ông này vẫn tiếp tục đánh đập vợ mình, và Phùng chỉ có thể đứng ngoài cuộc mà không thể thay đổi gì.

Mối quan hệ giữa Phùng và chánh án Đẩu là một yếu tố quan trọng để thể hiện sự khác biệt giữa lý tưởng nghệ thuật và thực tế xã hội. Phùng tin rằng nghệ thuật có thể thay đổi thế giới, trong khi chánh án Đẩu lại cho rằng chỉ có pháp luật mới có thể giải quyết vấn đề bạo lực gia đình. Tuy nhiên, cả hai đều nhận ra rằng vấn đề này không thể giải quyết dễ dàng và phải có sự thay đổi từ sâu bên trong xã hội.

Phân tích nhân vật Phùng - mẫu 5

 “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu là một tác phẩm không chỉ phản ánh sự phức tạp của đời sống xã hội mà còn khám phá sâu sắc tâm lý của nhân vật Phùng – một nghệ sĩ nhiếp ảnh. Phùng, qua câu chuyện, dần nhận ra rằng nghệ thuật không chỉ là cái đẹp thuần túy mà còn phải đối diện với những góc khuất của cuộc sống, những thực tế đau đớn mà người nghệ sĩ phải chấp nhận.

Khi Phùng đến vùng biển miền Trung, anh bắt đầu công việc của mình với niềm đam mê ghi lại vẻ đẹp thiên nhiên qua máy ảnh. Phùng tìm thấy trong cảnh chiếc thuyền ngoài xa một vẻ đẹp hoàn mỹ mà anh luôn tìm kiếm. Tuy nhiên, khi chứng kiến cảnh bạo lực gia đình, anh bắt đầu nhận ra sự mâu thuẫn giữa cái đẹp lý tưởng trong nghệ thuật và thực tế khắc nghiệt của đời sống.

Phùng cảm thấy choáng váng và bối rối, vì anh nhận ra rằng nghệ thuật không thể phản ánh được hết những góc khuất trong xã hội. Dù có tài năng và có thể ghi lại được những khoảnh khắc tuyệt vời, nhưng nghệ thuật không thể thay đổi được những thực tế đau đớn mà con người phải đối mặt trong cuộc sống hàng ngày.

Phùng cũng nhận thức được rằng, dù nghệ thuật có thể giúp con người nhìn thấy vẻ đẹp trong cuộc sống, nhưng nó không thể giải quyết những vấn đề thực tế như bạo lực gia đình, nghèo đói và bất công. Người nghệ sĩ phải đối mặt với những thực tế này và nhận thức rằng, nghệ thuật không phải lúc nào cũng có thể làm thay đổi được cuộc sống.

Xem thêm các bài văn mẫu lớp 12 Ôn thi THPT Quốc gia khác:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


chiec-thuyen-ngoai-xa.jsp


Giải bài tập lớp 12 sách mới các môn học