6+ Kể lại truyện cổ tích Sự tích cây nêu ngày Tết (điểm cao)

Kể lại truyện cổ tích Sự tích cây nêu ngày Tết điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

6+ Kể lại truyện cổ tích Sự tích cây nêu ngày Tết (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Kể lại truyện cổ tích Sự tích cây nêu ngày Tết

I. Mở bài

- Giới thiệu phong tục dựng cây nêu ngày Tết của người Việt.

- Dẫn dắt vào truyện cổ tích giải thích nguồn gốc của phong tục đó: Sự tích cây nêu ngày Tết.

II. Thân bài

1. Hoàn cảnh ban đầu

- Ngày xưa, loài quỷ chiếm đất đai, con người phải thuê đất của quỷ để trồng trọt.

- Quỷ rất tham lam, luôn tìm cách bóc lột con người.

2. Mâu thuẫn xảy ra

- Quỷ đặt ra điều kiện: “Ăn ngọn cho mày, ăn gốc cho tao”.

- Con người bị thiệt thòi, cuộc sống khó khăn.

3. Sự giúp đỡ của Phật

- Phật xuất hiện, chỉ cho con người cách trồng cây để quỷ bị thua thiệt.

- Khi quỷ ăn ngọn → trồng khoai (ăn củ).

Quảng cáo

- Khi quỷ ăn gốc → trồng lúa (ăn hạt).

- Quỷ ngày càng tức giận vì bị thua.

4. Cao trào

- Quỷ đòi lấy lại toàn bộ đất đai.

- Phật xin quỷ cho con người một khoảnh đất nhỏ bằng bóng cây tre.

- Phật làm cây tre cao vút, bóng tre phủ kín đất đai của quỷ.

5. Kết cục

- Quỷ thua cuộc, phải rút ra biển Đông.

- Trước khi đi, quỷ xin mỗi năm được trở lại đất liền vài ngày.

- Phật dạy con người dựng cây nêu, treo chuông, khánh để xua đuổi quỷ.

Kể lại truyện cổ tích Sự tích cây nêu ngày Tết - mẫu 1

Ngày xưa Quỷ làm chủ cả trái đất, người phải ở nhờ đất của Quỷ. Người phải đến xin làm ruộng cho Quỷ. Còn Quỷ vốn tham lam nên thường đặt ra những luật lệ khắt khe ác nghiệt.

Quảng cáo

Năm ấy, lúa do người trồng rất tốt. Quỷ muốn chiếm hết thóc nên ra lệnh: Quỷ ăn ngọn, cho người gốc. Thế là người làm lụng quần quật cả năm mà đến mùa chỉ được gốc rạ.

Người đói khổ quá, khấn Bụt, Bụt hiện lên bảo:

– Sang năm con hãy trồng khoai.

Người hiểu ý Bụt, làm theo. Đến mùa, Người cắt ngọn khoai nộp cho Quỷ, còn bao nhiêu củ, Người bới lên ăn cả.

Quỷ tức lắm, lại ra lệnh: Quỷ ăn cả ngọn lẫn gốc. Người lại khấn Bụt lên, và Bụt dặn:

– Con hãy trồng ngô.

Đến mùa ấy, Người cứ ung dung đem nộp ngọn và gốc cho Quỷ, còn bao nhiêu bắp ngô Người hưởng hết.

Quảng cáo

Quỷ hai lần mắc mưu, căm giận lắm, bèn đòi ruộng đất về, không cho Người trồng nữa. Người lại khấn Bụt và Bụt dặn:

– Con hãy tậu lấy một miếng đất đủ trồng một cây tre. Nhưng phải nhớ giao hẹn với Quỷ, bóng tre ngả đến đâu thì đất đấy thuộc về con.

Người nghe lời Bụt dặn, đến nhà Quỷ mua đất và trả giá rất cao. Người đem tre trồng trên miếng đất mới tậu. Bụt lại cho chiếc áo để vắt trên ngọn tre. Bóng tre lan đến đâu là đất của người tới đó. Người cứ theo bóng tre mà làm ăn, lấn dần đất của Quỷ. Cuối cùng, Người đuổi được Quỷ ra tận ngoài biển.

Từ đấy, đời sống của Người ấm no hẳn lên. Quỷ tiếc của, cứ đòi vào cướp lại đất đã bán cho Người. Người khấn Bụt, Bụt hiện lên bảo:

– Con cứ lấy cung mà bắn, lây vôi bột mà rắc, giã tỏi trộn nước mà phun, lấy lá dứa có gai nhọn mà vụt, thì Quỷ có hung hăng đến mấy cũng phải bỏ chạy.

Người làm theo. Quả nhiên Quỷ và thú dữ chạy tan tác, Quỷ xin mỗi năm được vào thăm mộ tổ tiên vài ngày…

Do đó mà dân ta có tục lệ trồng cây nêu ngày Tết. Cây nêu là cây tre cắm giữa sân. Trên ngọn cây nêu có treo chuông khánh leng leng nhắc Quỷ đây là đất của Người…

Kể lại truyện cổ tích Sự tích cây nêu ngày Tết - mẫu 2

Ngày xưa, khi con người vừa xuất hiện trên mặt đất, đất đai màu mỡ đều thuộc về loài quỷ. Con người muốn cày cấy, trồng trọt phải thuê đất của quỷ và nộp tô rất nặng. Quỷ vốn tham lam, lại độc ác, luôn tìm cách chiếm phần lợi về mình khiến cuộc sống của con người vô cùng cực khổ.

Một năm nọ, quỷ ra điều kiện:

- “Trồng cây trên đất này, ăn ngọn cho mày, ăn gốc cho tao.”

Con người lo sợ nhưng không còn cách nào khác đành chấp nhận. Thương dân lành, Phật hiện lên, chỉ cho con người trồng khoai lang. Đến mùa thu hoạch, quỷ chỉ được ngọn khoai xanh um, còn con người thu về những củ khoai to, chắc. Quỷ tức tối nhưng vẫn chưa chịu thua.

Năm sau, quỷ đổi điều kiện:

- “Ăn gốc cho mày, ăn ngọn cho tao.”

Phật lại bày cho con người trồng lúa. Khi lúa chín vàng, quỷ chỉ lấy được rơm rạ, còn con người thu hoạch thóc gạo đầy bồ. Quỷ càng thêm tức giận, cho rằng mình đã bị lừa.

Cuối cùng, quỷ đòi lấy lại toàn bộ đất đai, không cho con người ở nữa. Phật liền xin quỷ cho con người một khoảnh đất nhỏ bằng bóng cây tre. Nghĩ rằng bóng tre chẳng thể rộng, quỷ đồng ý. Không ngờ, Phật dùng phép làm cây tre cao vút lên tận trời, bóng tre phủ kín khắp ruộng đồng, làng mạc. Quỷ hoảng sợ, thua cuộc, đành kéo nhau chạy ra biển Đông.

Trước khi đi, quỷ xin mỗi năm được trở lại đất liền vài ngày. Để bảo vệ con người, Phật dạy dân làng mỗi dịp Tết đến dựng một cây nêu trước nhà, treo lên đó chuông, khánh, lá bùa để xua đuổi quỷ dữ. Thấy cây nêu, quỷ biết đó là đất của Phật và con người nên không dám quay lại quấy phá.

Từ đó, mỗi khi Tết đến xuân về, người Việt lại dựng cây nêu trước sân nhà. Truyện “Sự tích cây nêu ngày Tết” không chỉ giải thích nguồn gốc của một phong tục đẹp mà còn thể hiện ước mơ về cuộc sống công bằng, yên vui và niềm tin vào chính nghĩa của nhân dân ta.

Kể lại truyện cổ tích Sự tích cây nêu ngày Tết - mẫu 3

Thuở xa xưa, khi con người còn sống hiền lành, chất phác, đất đai phì nhiêu lại rơi vào tay loài quỷ. Chúng chiếm ruộng đồng, bắt con người phải thuê đất để sinh sống. Vì tham lam, quỷ luôn đặt ra những điều kiện oái oăm, khiến người dân quanh năm vất vả mà vẫn đói nghèo.

Một năm kia, quỷ hả hê ra điều kiện:

- “Ăn ngọn cho mày, ăn gốc cho tao.”

Không còn đường sống, con người đành cầu cứu Phật. Phật thương tình, bày cho dân trồng khoai lang. Đến mùa, ruộng khoai xanh tốt, quỷ chỉ thu được những dây khoai héo hon, còn con người thì có những củ khoai đầy ắp, ngọt lành. Quỷ tức giận nhưng vẫn cố nuốt cơn thua.

Năm sau, quỷ đổi điều kiện:

- “Ăn gốc cho mày, ăn ngọn cho tao.”

Lần này, Phật dạy dân trồng lúa. Khi lúa chín, quỷ chỉ gom được rơm rạ khô khốc, còn thóc gạo trắng ngần thì về tay con người. Hai lần thất bại khiến quỷ nổi cơn thịnh nộ, quyết đuổi con người ra khỏi mảnh đất vốn dĩ họ cần để sinh tồn.

Không muốn con người phải lưu lạc, Phật xin quỷ cho họ một khoảnh đất nhỏ bằng bóng cây tre. Nghĩ bóng tre chẳng đáng là bao, quỷ đồng ý ngay. Nào ngờ, Phật làm phép khiến cây tre vươn cao vút, đâm thẳng lên trời xanh, bóng tre trải dài khắp ruộng đồng, làng xóm. Quỷ kinh hãi, biết mình thua cuộc, đành dắt nhau chạy ra biển Đông.

Trước khi đi, quỷ năn nỉ xin mỗi năm được trở lại đất liền ít ngày. Phật liền dặn dân chúng: hễ đến Tết, hãy dựng một cây nêu trước nhà, treo lên đó chuông, khánh và những vật linh thiêng để trấn áp tà ma. Nhìn thấy cây nêu, quỷ hiểu đó là ranh giới của Phật, không dám bén mảng trở lại.

Từ ấy, cây nêu trở thành biểu tượng thiêng liêng mỗi độ xuân về. Truyện cổ tích “Sự tích cây nêu ngày Tết” không chỉ kể về cuộc đấu trí giữa con người và quỷ dữ mà còn thể hiện niềm tin sâu sắc của nhân dân vào lẽ phải, vào sức mạnh của trí tuệ và lòng nhân ái.

Kể lại truyện cổ tích Sự tích cây nêu ngày Tết - mẫu 4

Từ thuở hồng hoang, khi con người còn sống chan hòa với thiên nhiên, đất đai phì nhiêu lại không thuộc về họ mà rơi vào tay loài quỷ. Quỷ đông đúc, hung ác và vô cùng tham lam. Chúng chiếm giữ ruộng đồng, núi đồi, bắt con người muốn sinh sống phải thuê đất với những điều kiện ngặt nghèo. Người dân quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” mà vẫn đói khổ, lam lũ.

Một năm nọ, quỷ nảy ra ý định mới. Chúng hả hê tuyên bố:

- “Cho chúng mày trồng trọt trên đất này, nhưng ăn ngọn cho mày, ăn gốc cho tao.”

Con người nghe vậy chỉ biết cúi đầu chấp nhận, bởi nếu không có đất, họ chẳng thể sống. Trong lúc tuyệt vọng ấy, Phật hiện ra với dáng vẻ hiền từ, ánh mắt chan chứa yêu thương. Phật dạy dân trồng khoai lang – thứ cây có phần ngọn xanh tốt nhưng củ lại nằm sâu trong lòng đất.

Đến mùa thu hoạch, ruộng khoai xanh mướt trải dài. Quỷ sung sướng cắt lấy ngọn, tưởng rằng mình đã chiếm phần hơn. Nhưng khi đào đất lên, con người thu được những củ khoai to, chắc, đủ nuôi sống cả làng. Nhìn những dây khoai vô dụng trong tay, quỷ giận dữ, gầm gào nhưng vẫn cố nuốt cơn tức.

Không cam chịu thất bại, năm sau quỷ đổi điều kiện:

- “Ăn gốc cho mày, ăn ngọn cho tao.”

Phật lại mỉm cười, chỉ cho con người gieo hạt lúa. Cả cánh đồng lúa xanh non rồi dần chuyển sang màu vàng óng khi mùa gặt đến. Quỷ hí hửng gom lấy gốc rạ khô khốc, còn con người thu về thóc gạo trắng ngần, hương lúa lan tỏa khắp xóm làng. Hai lần thua đau khiến quỷ nhận ra rằng sức mạnh hung bạo không thể thắng được trí tuệ và lòng nhân ái.

Điên cuồng vì tức giận, quỷ quyết định đuổi con người đi, đòi lại toàn bộ đất đai. Phật lại một lần nữa đứng ra bảo vệ dân lành. Ngài chỉ xin quỷ cho con người một mảnh đất nhỏ bằng bóng cây tre. Nghĩ rằng bóng tre chẳng thể rộng, quỷ cười nhạo rồi gật đầu đồng ý.

Nhưng khi Phật làm phép, cây tre bỗng vươn cao không ngừng, thân tre thẳng tắp đâm lên trời xanh, bóng tre đổ xuống trải rộng khắp ruộng đồng, làng mạc. Đất đai mà quỷ chiếm giữ dần dần nằm trọn trong bóng tre. Quỷ kinh hãi, biết mình đã thua hoàn toàn, liền kéo nhau chạy ra biển Đông, từ đó không dám quay lại tranh giành đất đai với con người nữa.

Trước khi đi, quỷ van xin mỗi năm được trở về đất liền vài ngày. Phật thương tình nhưng để bảo vệ con người, Ngài dặn rằng: cứ mỗi dịp Tết đến, hãy dựng trước nhà một cây nêu, treo lên đó chuông, khánh, lá bùa. Những âm thanh trong trẻo và dấu hiệu linh thiêng ấy sẽ nhắc quỷ nhớ rằng đây là đất của con người, không được xâm phạm.

Từ đó, mỗi khi xuân về, trong không khí rộn ràng của ngày Tết cổ truyền, cây nêu lại được dựng lên trước sân nhà. Cây nêu không chỉ để xua đuổi tà ma mà còn là biểu tượng của niềm tin, của ước vọng về cuộc sống bình yên, no ấm. Truyện cổ tích “Sự tích cây nêu ngày Tết” vì thế không chỉ giải thích nguồn gốc một phong tục đẹp mà còn gửi gắm khát vọng muôn đời của nhân dân: khát vọng chiến thắng cái ác bằng trí tuệ, lòng nhân hậu và chính nghĩa.

Kể lại truyện cổ tích Sự tích cây nêu ngày Tết - mẫu 5

Ngày xưa, khi đất trời còn gần gũi với con người, ruộng đồng phì nhiêu không thuộc về những người nông dân hiền lành mà lại rơi vào tay loài quỷ. Chúng đông đúc, dữ tợn, lấy sức mạnh để chiếm đoạt đất đai rồi bắt con người phải thuê lại chính mảnh đất mà họ gắn bó bằng mồ hôi và nước mắt. Trong những ngày tháng ấy, con người sống lặng lẽ, nhẫn nhịn, nhưng chưa bao giờ thôi khát vọng được làm chủ cuộc đời mình.

Quỷ vốn tham lam. Chúng không bằng lòng với việc chiếm đất mà còn nghĩ ra những điều kiện bất công để bóc lột con người. Một lần, quỷ cất tiếng đầy ngạo mạn:

“Ăn ngọn cho mày, ăn gốc cho tao.”

Lời nói tưởng như ban ơn ấy thực chất là sự cướp đoạt trắng trợn. Trước tình thế ngặt nghèo, con người chỉ còn biết cầu mong sự che chở của Phật. Và Phật đã đến – không ồn ào, không giận dữ – chỉ bằng trí tuệ và lòng thương yêu.

Phật bảo con người trồng khoai lang. Những luống khoai lặng lẽ lớn lên, rễ cắm sâu vào lòng đất. Khi mùa đến, quỷ hớn hở vơ lấy những ngọn khoai xanh tốt mà không hề biết rằng phần quý giá nhất lại nằm khuất dưới mặt đất. Con người thu hoạch những củ khoai chắc nịch, nuôi sống cả làng. Quỷ thua, nhưng sự thất bại ấy chưa đủ để thức tỉnh lòng tham của chúng.

Không chịu khuất phục, quỷ đổi điều kiện:

“Ăn gốc cho mày, ăn ngọn cho tao.”

Lần này, Phật dạy con người gieo hạt lúa. Hạt lúa nhỏ bé, nhưng chứa đựng sức sống bền bỉ. Đến mùa gặt, quỷ chỉ ôm về những gốc rạ khô khan, còn con người có trong tay thóc gạo trắng ngần – kết tinh của nắng mưa, cần cù và hi vọng. Hai lần thất bại khiến quỷ không chỉ thua về của cải, mà còn thua trước trí tuệ của con người.

Bị lòng tham che mờ lý trí, quỷ đòi lại toàn bộ đất đai, muốn đẩy con người vào cảnh lang thang, mất gốc. Trước cơn giận dữ ấy, Phật vẫn điềm tĩnh. Ngài chỉ xin cho con người một mảnh đất nhỏ bằng bóng cây tre. Quỷ cười lớn, bởi trong mắt chúng, bóng tre sao có thể che nổi đất trời rộng lớn?

Nhưng chính lúc ấy, sức mạnh của điều thiện được bộc lộ. Cây tre vươn cao, cao mãi, như ý chí quật cường của con người trước bất công. Bóng tre trải dài, phủ khắp ruộng đồng, làng xóm. Quỷ nhận ra rằng sức mạnh hung bạo không thể thắng được trí tuệ và lòng nhân hậu. Chúng hoảng sợ, bỏ chạy ra biển Đông, từ đó không còn dám tranh giành đất đai với con người.

Trước khi đi, quỷ xin mỗi năm được trở lại đất liền vài ngày. Phật không ngăn cản, nhưng dạy con người dựng cây nêu vào dịp Tết – như một ranh giới thiêng liêng, một lời nhắc nhở rằng đây là nơi cái thiện ngự trị. Tiếng chuông, tiếng khánh vang lên không phải để đe dọa, mà để khẳng định niềm tin vào sự bình yên.

Vì thế, cây nêu ngày Tết không chỉ là vật xua đuổi quỷ dữ. Nó là biểu tượng của ước mơ làm chủ cuộc sống, của niềm tin rằng cái thiện – dù âm thầm – vẫn luôn có sức mạnh lớn lao. Truyện cổ tích “Sự tích cây nêu ngày Tết” lặng lẽ dạy ta rằng: con người không chiến thắng cái ác bằng bạo lực, mà bằng trí tuệ, lòng nhẫn nại và sự đoàn kết.

Kể lại truyện cổ tích Sự tích cây nêu ngày Tết - mẫu 6

Mỗi lần Tết đến, nhìn cây nêu đứng lặng trước sân, tôi lại nhớ đến câu chuyện xưa ông bà từng kể – câu chuyện về một thời con người phải đi tìm quyền được sống trên chính mảnh đất của mình.

Ngày ấy, đất đai không thuộc về những người nông dân hiền lành mà nằm trong tay loài quỷ. Chúng chiếm ruộng đồng bằng sức mạnh và nỗi sợ hãi. Con người muốn trồng trọt phải thuê đất, phải chấp nhận những điều kiện ngang ngược. Trong im lặng và nhẫn nhịn, con người vẫn tin rằng rồi sẽ có ngày công bằng trở lại.

Quỷ luôn nghĩ mình thông minh. Chúng đặt ra lời hứa chia phần: “Ăn ngọn cho mày, ăn gốc cho tao.” Nhưng chính lúc ấy, Phật đã đến, nhẹ nhàng mà kiên định. Ngài dạy con người trồng khoai lang – loài cây có sự sống nằm sâu trong lòng đất, giống như sức mạnh thầm lặng của con người. Khi mùa đến, quỷ mang về những ngọn khoai vô giá trị, còn con người đào lên những củ khoai nuôi sống cả làng. Quỷ không hiểu rằng thứ quý giá nhất thường không nằm ở nơi phô bày.

Không chịu thua, quỷ đổi điều kiện. Phật lại dạy trồng lúa. Những hạt lúa nhỏ bé được gieo xuống đất, lớn lên qua mưa nắng. Ngày gặt, quỷ chỉ ôm về rơm rạ, còn con người có trong tay hạt gạo trắng tinh – thành quả của kiên nhẫn và hi vọng. Lúc ấy, sự thất bại của quỷ không còn là ngẫu nhiên, mà là kết quả tất yếu của lòng tham mù quáng.

Khi quỷ nổi giận, đòi lại tất cả đất đai, Phật chỉ xin cho con người một mảnh đất nhỏ bằng bóng cây tre. Quỷ cười lớn, bởi chúng chỉ quen nhìn thấy sức mạnh trước mắt. Nhưng cây tre đã vươn lên, cao dần, cao mãi, bóng tre trải dài khắp ruộng đồng như vòng tay che chở. Quỷ sợ hãi, bỏ chạy ra biển Đông, mang theo cả sự ngạo mạn của mình.

Từ đó, để đánh dấu mảnh đất bình yên, Phật dạy con người dựng cây nêu mỗi dịp Tết. Cây nêu không ồn ào, không phô trương, nhưng là lời khẳng định lặng lẽ: đây là nơi con người được sống, được làm chủ, được hi vọng.

Và vì thế, cây nêu đứng đó không chỉ để xua đuổi quỷ dữ. Nó nhắc ta nhớ rằng: công bằng không đến từ bạo lực, mà từ trí tuệ; bình yên không tự nhiên có, mà được giữ gìn bằng niềm tin. Câu chuyện cũ khép lại, nhưng bài học thì vẫn còn vang mãi trong mỗi mùa xuân về.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 6 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Những bài văn hay lớp 6 | văn mẫu lớp 6 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 6Những bài văn hay đạt điểm cao lớp 6.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 6 sách mới các môn học